Tô nào thì đẹp, tô nào thì hay?
Từ hồi sang Mỹ đến giờ, mình chỉ có duy nhất một cái tô ưa thích. Tô bằng nhựa có viền hoa hòe hoa sói xung quanh, mình bắt đầu dùng khi lên Davis ở, tập tành vô đời sinh viên. Cái tô này mình và chị mình đều thích – gien gì không giống lại có gien thích cái tô?? Cho nên lẽ dĩ nhiên là cứ đến giờ ăn là hai đứa nhanh nhơ chớp bay đến giành cái tô. Hoặc nếu mình khôn lỏi lựa lúc chị mình đang say sưa “ăn bánh xèo” hay là coi conan, hay là ngủ, hay là mở hết cửa sổ cửa lớn trong nhà ra cho mùi đồ ăn bay đi để len lén lấy tô lấy muỗng múc sẵn cơm và ăn ngon lành để khỏi bị giật lại. Chị mình mang tiếng là chị nên đành phải nhường, ăn tô bằng sứ. Ôi cái số làm em của mình thật là may.
Mà tại sao mình thích cái tô này?
Thứ nhất là nó nhẹ. Tính mình hậu đậu, lỡ làm rơi xuống đất tô bằng sứ là tan thành trăm mảnh. Rồi mình lỡ để sót mảnh sứ nào dưới đất thì sao? Thì những khi mình lười đi dép đi trong nhà mà lọt tọt chân đất đi qua, mình vô tình dẫm lên mảnh sứ. Sứ găm vào chân mình, chảy máu tràn trể. Mình sợ quá khóc thét lên, rồi ngất xỉu (vì sợ). Chị mình cố sơ cứu nhưng vô vọng, thế là cho mình vào bệnh viện. Và cái hậu quả của việc đó là mình có một cái hóa đơn mười nghìn đô gửi đến nhà. Xin lỗi, bảo hiểm của bạn quá rẻ tiền và không bao gồm mục bị sứ cứa chân. Teo chưa! Đấy, cái tô cần phải nhẹ là như vậy.
Thứ hai là cái tô to. Mình ăn mì gói phải bỏ thêm rau thêm trứng. Có khi bỏ spinach, hoặc bỏ dried seaweed, thêm quả trứng gà vào là tô mì hết đạm bạc. Rồi có khi còn nấm, còn hành… cái tô bé thì chưa ăn đã tràn ra ngoài mất. Chưa kể, tô to cầm trong tay thì sướng, ăn được mạnh miệng không sợ ít (??). Tóm gọn lại, mình thích đã ăn thì ăn nhiều, tha hồ múc. Tô cần phải to.
Thế là khi mình đi sang Massachusetts để theo đuổi con đường học vấn gian nan và cao cả, mình vác cái tô và cái muống yêu thích của mình đi. Cuộn chặt giữa những quần áo, khăn len, là chỏng chơ một cái tô nhựa và chiếc muỗng nhôm thiếc gì đó. Mình ship bớt đồ đi vì không vừa 2 va li, cứ ngay ngáy người ta khiêng không cẩn thận làm hỏng cái tô của mình.
Vậy mà đến bây giờ, mình nhận ra mình cần cái tô mới. Tô này bằng nhựa, mình lại chuyên nấu mì microwave, lỡ những hạt… nhựa (?) chảy ra, trộn vào đồ ăn, vào đến bao tử thì đông lại mình có mà chết dở. Hoặc nó tạo ra chất độc, đóng cặn lại thế là mình bị sỏi thận. Lại vào bệnh viện, tiêu hết vài mươi nghìn. Chị mình đang trên đường thành Dr Thao Nguyen chấm cơm chấm cá, thì chả nhẽ em lại ăn uống vô tổ chức và không quan tấm đến sức khỏe?
Cho nên hôm nay vào Target, mình tìm cái tô. Mình đặt quan trọng nhất là tô phải to, thứ nhì là microwave safe, nhẹ thì tốt, không thì mình chịu khó làm lực sĩ vậy. À đương nhiên phải rẻ. Xin lỗi, em là sinh viên nghèo hiếu học, tham ăn. Thế là mình đi lòng vòng tìm. Mình thấy hàng dãy tô nhựa đủ kiểu đủ màu. Thôi, không được, không microwave được. Mình thấy tô sứ, khá to, ngoài đen trong đỏ, rất hợp với dáng mình. Lật đít lên xem thì hàng chứ to đến căng cả mắt “Not recommended for microwave use” Bố khỉ, thế mà cũng bày đặt sứ với chả siếc!!! Mình đi chậm lại, nghiên cứu từng cái một. Cái này chắc tay, nhưng nhỏ quá không bỏ rau nhiều được. Cái kia miệng bự đít bé tí gác vắt mì lên nó nằm phía trên chứ không ở đáy tô, mình ghét. Cái có vẻ đủ to và chịu nhiệu được thì, trời ơi, mười đồng hơn. Đùa, cái bữa ăn trưa của mình đến thế mà chỉ 7 đồng 25 thôi!!! Có cái nhìn tạm được thì lại bán một hơi 3 cái. Trời ơi, mình có chồng có con đâu mà khiêng về tận 3 cái tô???
Đau buồn nhất là, sau một lúc tuyệt vọng, mắt mình sáng lên khi thấy một ứng cử viên sáng giá. Anh ấy bên ngoài trắng, trong xanh navy, hoa văn siêu đơn giản, microwave được ( vì nằm trong khu microwave được), không cách biệt quá lớn giữa miệng và đáy tô. Giá lại không đắt. Mình hân hoan cầm lên và…. tiếp tục nghiên cứu kĩ để chắc chắn đây là món hời. Và trong lúc hân hoan như thế, mình phát hiện ra đó là một cái âu cho chó ăn!!!! Mình thiệt muốn gõ lên đầu cái đứa ngu ngốc nào lấy cái tô cho chó để lẫn vào khu nhà bếp! May mà chưa hấp tấp khiêng về nhà….
Thế là mình đi về, không tô vẫn hoàn không tô. Giấc mơ có tô mới bóng loáng oách xoành xoạch để khoe với chị mình là mình có ý thức sức khỏe tan thành mây khói!