Posted by: roguexgirl | November 23, 2009

Chuối có chứa chất chống đông?

Ôi mình đang ngồi trong computer lab định làm xong cái bài Hangman chết tiệt đó nhưng mà anh TA đẹp giai hay mắc cỡ lại không chịu trả lời email của mình, anh thật là ác :( Thế là mình đành ngồi rung đùi nhìn cái code một cách tuyệt vọng và quyết định đổi sang nói nhảm cho vui.

1. Chuối có chứa chất chống đông hay ko?

Tối hôm qua mình cũng ngồi ì trên lab mấy tiếng và đã thành công khi compile được file, nhưng nó ko chịu chạy cho mình thế là mình phẫn uất bỏ đi luôn vào thư viện học Đại số trừu tượng (đã nghiên cứu và kiểm nghiệm tiếng Việt nó gọi là thế thật). Đến 12 rưỡi thì bò lê về nhà, trời thì lạnh mình muốn ăn uống gì cho ấm mà lại chán oatmeal rồi thế là mình nghĩ mãi không biết ăn món gì. Mì gói thì nhiều năng lượng quá ăn xong mình thức đến sáng mất. Cà phê thì đầy cafeine. Trà thì lợi tiểu. Rút cục mình nhớ đến hũ sắn dây mình đem theo,đúng là giải pháp tốt, ít calorie lại có thể múc ăn tạo cho mình cảm giác…. ăn, lại còn ấm sực và thơm phức mùi hoa lài. Thế là mình pha sắn dây bỏ vào microwave. Lúc nó đặc lại rồi mình chợt nghĩ, ăn thế này thì chán quá, sao không sáng tạo thêm tí. Nhìn quanh quẩn ko biết bỏ cái gì vào, cái bóng đèn trong đầu mình đột nhiên lóe lên một chữ “chuối” – tại mình thấy quả chuối từ M&C còn sót lại. Thế là mình hì hục cắt chuối thành lát mỏng bỏ vào rồi hí hửng bưng vào phòng, đầu đang nghĩ nếu ngon sẽ khoe với chị với em về phát kiến mới của mình. Ai ngờ đâu vào đến nơi khuấy lên thì quỷ thần ơi, cái ly sắn dây của mình từ đặc biến thành lỏng trở lại, khuấy mãi vẫn ko đặc. Mình tiếc quả chuối nên vớt chuối ăn, ai ngờ đâu miếng chuối cũng lợt lạt thế nào, như kiểu độ cô đặc của miếng chuối chỉ còn 1/3 vậy. Thế là mình hỏng ăn, phải bỏ nguyên một ly vì kinh quá. Bài học rút ra: Món ăn ông bà ta dạy thế nào thì nên ăn thế đó, không nên phát minh phát kiến gì nhiều cả, nhé!!!

Sau đó mình gọi hỏi chị mình chuối có chất chống đông không. Chị mình sau một hồi suy nghĩ thì bảo mình làm thí nghiệm trên 3 ly khác nhau có cùng số lượng bột sắn dây và nước, một ly ko có chuối, một ly ít chuối, một ly nhiều chuối, sau đó microwave và đếm xem mất bao lâu mới microwave cho đặc lại được. Nếu 2 cái ly có chuối mất thời gian hơn hẳn thì đúng là giả thuyết của mình đúng. Ôi đúng là bà chị geeky của mình hí hí.

2. Tuần rồi bạn mình chỉ cho mình xem một bài blog khá là hay/ buồn cười, lại là Sài gòn vs Hà nội thôi. Mọi người đọc ở đây này Saigon vs Hanoi . Mình ko phải là đồng ý hết đâu nhưng đọc buồn cười quá hihihihihihi.

3. Mình cảm tưởng mình đã béo ra trở lại rồi. Thì cứ ăn đêm làm sao mà ko béo. Tại lớp CS đấy, không phải tại mình đâu =(Nói thêm là sau mùa này chắc mình sẽ ko thèm chơi Hangman trong một thời gian dài ơi là dài +____+

4. Cái lưng mình vẫn đau, thôi để về VN rồi đi khám tổng quát. Đi Health Center rồi gặp Physical Therapist chẳng được j cả lại mất thời gian thêm +_____+ Sao mình chưa già mà khổ thế này lưng thì đau dạ dày không tiêu, da nhạy cảm, mũi hay chảy máu. Mai kia mình già thật có phải là khổ cho con cháu không.

5. Hôm nay là ngày 23 tháng 11 năm 2009. Ngày này tháng sau là mình đã chễm chệ ở Sài gòn của mình rồi ^^.

Bonus strip from PhDComics :D (Click/ View Image to see full image, I’m too lazy to resize….)

Posted by: roguexgirl | November 22, 2009

I’m so goddamn obsessed with Bang Kieu’s voice. Must have been listening to his songs for more than 25 hours this past 5 days?

Hop, hop, one more step, one more jump. Oh baby why are you so close to me already but still seem to be so far away?

Posted by: roguexgirl | November 14, 2009

Thỏ thường, thỏ đá, thỏ điên.

Đêm đã khuya rồi, và mình thì vẫn ngồi rung đùi ngoài phòng computer room, mắt hoa cả lên sau khi vẽ vời class cli-ếc vài con thỏ thường, thỏ đá và thỏ điên cho lớp CS. Mình đã chiêm nghiệm là CS rõ ràng không phải cho mình, học cà rỡn thì vui chứ bảo mình cứ chà mông lên ghế dí mắt vào màn hình thế này suốt đời suốt kiếp này thì mình thua -___- Mình rất nhanh mất kiên nhẫn với nó, ai bảo nó dùng ngôn ngữ khác mình. Như kiểu du khách đi nước ngoài, khát quá vào nhà hàng xin miếng nước thì bị hiểu nhầm là đang tìm chỗ bán quan tài vậy. Kẻ nói qua người nói lại chẳng ai hiểu ai có muốn điên lên không :-<

Mình đã nghĩ lại cho ngay, mình không được nhát, không được hèn, và nhất là không được chịu thua như thế. Chưa đánh đã chạy, chưa gí dao đã đầu hàng, thì mặt mũi nào còn ngẩng lên nhìn thiên hạ cho được!!!! Có chiến thắng không thì chưa biết, và mình có muốn thắng không lại càng không rõ, nhưng không được cong đuôi bỏ chạy! Muốn gì thì lại đây mà ngửa mặt ra nói cho rõ ràng, rồi thượng cẳng tay hạ cẳng chân cũng không muộn ^^.

Năm nay các em năm nhất múa Trống Cơm cho Variasians, cái Culture Show mùa thu ở trường mình. Các em mặc lại bộ năm ngoái biến chế lại, cộng thêm đạo cụ thế là khác hẳn. Múa xinh ơi là xinh, nhí nhảnh ôi chao là nhí nhảnh. Mình nhìn các em lại chép miệng sợ mình già. Cho nên hôm nay có em bảo chị ơi chị mà mặc áo dài trắng vào nhìn hệt học sinh cấp 3, thế là mình lại len lén mình sướng trong bụng hí hí.

Dạo này mình mắc chứng ăn không biết no. Chiều ăn một tô mì thơm phức có seaweed, crab, egg thế mà 2 tiếng sau đã thấy nó bay biến đi đâu mất. Bạn Hữu Nhân bảo mình phải gấp gấp đi khám cái dạ dày đi mà chữa cho dứt, chứ không thì nguy hiểm mà lại annoying. Mình nghe cũng sợ, gì chứ mình thì sợ chết lắm. Mà kỳ lạ, dạ dày bị bệnh thì ăn không biết no, không biết não bị bệnh thì có phải là học không biết mệt và nhét bao nhiêu nó tiêu hết bấy nhiêu không nhỉ?

ôi cái note chẳng ra đâu vào đâu. Mình trở lại với cái vườn thỏ của mình đây.

Posted by: roguexgirl | November 10, 2009

I

am saved from desperation, depression and lost.

*giggle* Too busy to do a full report, but long story short, I just received a relief package from my sisters and I’m on cloud nine now ^^.

Awesomely awesome super early Xmas present ^^!!!

Posted by: roguexgirl | November 9, 2009

Típ-phờ-nờ

Bố ơi, mẹ ơi, cho con về đi, con không ở đây học nữa đâu! Giữa trưa khi cuống quýt chạy sang Prospect ăn vội trước khi gặp giáo viên, mình đã tưởng tượng ra mình khi gặp bố mẹ sẽ òa ra như thế. Và lúc đó mà mình có bố mẹ trước mặt chắc là xì xòa ra thật.Khốn nạn những ngày phụ nữ nó hành hạ tâm lý mình rất không đúng lúc như thế này. Thế mới bảo, phụ nữ bao nhiêu là thiệt thòi, bao nhiêu là lỗ lã. Đến cả cái áo mưa đàn ông nó cũng còn rẻ hơn mới đau chứ!!!!!

Thôi bé Nghi cố lên nào, không stress, không khóc nhè, không whiny với bạn bè, ráng mở miệng cười cho đời nó tươi, chịu khó ăn mì gói đếm từng ngày đến tháng mười hai chạy về với bố mẹ nhé.

Older Posts »

Categories