Facebook and the not-so-awesome things.

Guaranteed happiness :)

Finally got time to actually blog a bit- last time I wrote a blog post was more than a month ago, I think. The past month has been too crazy with too little sleep and too much caffeine  :-) .

My parents are here in the U.S. – They’re in California with my sisters though, will see them real soon. The other day my sisters took them to Griffith Observatory and oh dear, my dad just loves, loves, loves the place so much, especially the show Centered in the Universe. I knew he would like it! Afterall, he’s the slightly geeky engineer/ mechanics who has a curious mind for many, many things in life, who brought science books for my sisters and me when we were little kids  (“Ông ơi vì sao lại thế”, with Tò Mò &  Ngây Thơ), who still excelled in Physics to tutor a confused me in 10th grade, who is good at fixing things around the house, and who loves reading medicine books. Even though he has never gone to medical school, he has always been “the doctor” in our family – well, until now at least – my sister will become “the real doctor” in a week :-) . I wish they have the show on DVD – I so will buy it for him, but I guess the effect won’t be the same as watching it on that dome-shaped screen, leaning back on the comfortable chair, while the narrator raises his/her hand with the lighting globe, bringing you back in time to see magic happen. Free admission (except for $5 for the show), lots of things to learn & play… how can you not fall in love with this place?

Anyway, I meant to write this post a while back, but never got the time to. So, here it goes.

THINGS PEOPLE DO ON FACEBOOK THAT ANNOY ME.

1. Want 2000+ friends request? How about no?

You probably already have an idea what I’m talking about. Usually a person would post some humorous pic that is easy to related to/ agreed with by many people ( say, an owl-looking cat with glasses on, uncombed hair, and a caption”Me during finals” – you’ve got the idea), and then either in the caption, or comment, will put something similar to this:

Want 2000+ FB friend request? Like this pic/ this comment, subscribe to ABC XYZ, and watch your friend requests blow up!!!

Well, why would I want friend requests from 2000 strangers who will have all the access to whatever information I put on facebook for my friends who actually know me? What superficial silliness is this who would believe having loads of friends on fb = coolness?

But then, it ain’t really my business, right? I mean, I can choose not to look at those annoying comments. Which brings me to the second annoying thing:

2. Disturbing images with captions such as “Like/ Share if you care” or”Like/Share to stop child abuse/ animal abuse/ hunger/ poverty”. 

Now, tell me, how will liking a suffering person actually help that person? What happens is you’ll help spreading that image around, yes, to your network/ friends, not many of whom will enjoy seeing a kid all bone and skin and malnourish, or even worse, a kitten with half his head smashed, or a horrible gruesome bloody car accident scene. If I want to help those people? I’ll give up some coffee/ eating out nights and send a check to some trustworthy organization. Everytime you plan to click “like” on those images, imagine your grandpa seeing that pic while having lunch. I’ve been either clicking “Hide” or “Report story” for every single post of this type.

3.Hot pics with nice stories as captions.

This might be rarer, and I’ve seen mostly in Vietnamese posts. Someone will post short stories, most often love stories. They’re regular short stories, nothing special about them. I’ve liked some of them, feel indifferent to some, and disliked some – I mean, it’s personal preference. Thing is, these stories are posted in the caption part of a photo. And 99.5% of the time, the photo will be some sexy smoking hot one, maybe not rated-R ones, but theres the half-naked guy embracing a girl scantily clothed in some intimate session… well you’ve got my point. Now, why the need to put such a pic for such stories? Someone likes the story and clicks “Like”, that person will spread around that pic, which isn’t considered appropriate for some people, including me. I dont have the wish to see intimate pics spreading around on my facebook. Or maybe the pic was posted just to draw attention, so that those who sees it will click on the photo and read the story? What cheap tactics.

 

Leave a Comment

Filed under Happy Moments, Jabbers

Should I go to graduate school?

Word of wisdom about graduate school written by a friend. I feel the urge to share this, as the end of my first year in grad school is approaching (yes, after I finish one final Matlab project…). Happy Summer!

===============================================================================

SHOULD I GO TO GRAD SCHOOL?

Source

Today I finished my final final exam. That means I am officially done with graduate school. Overall, it was a very positive experience. It was the right decision to attend for me personally, but I often see people choosing to pursue advanced degrees when it may not be in their best interest. Here are some things I have to say about graduate school.

1. Only go if you can think of a good reason to. The reason could be as simple as, “I want to explore this really neat thing for the next few years and discover something new about it” or “I want this degree so I can broaden my career prospects in a certain field.” Whatever the motivation, it also has to be something that is important to you personally. Many grad students experience doubt while they are in grad school, but you can not view it as a sacrifice, as something you’re skeptical about, or as something you’re doing to please others from the very beginning. If you view it that way from the onset, you will not likely finish. You need to be able to pinpoint why you’re going to do it before you begin.

2. Graduate school is not a good place to figure out your life or to avoid a bad economy. If you are confused as to what you want to do career-wise, then graduate school will not clarify this for you. It will likely just confuse you even more. You will also likely face the exact same predicament once you complete your graduate study. Moreover, there is an opportunity cost associated with attending grad school. In most cases, you are better off developing transferable skills, networking, and job hunting than prolonging your time in school. So again, only go to graduate school if you have a good idea as to how it fits in with your life and professional goals.

3. Do not go with the expectation of finding a job when you’re done, especially not academic jobs. In this world, nothing is guaranteed. Faculty positions are very scarce in almost all fields (the exceptions are fields like accounting and nursing). In some fields like biology and life sciences, less than 20 percent of PhDs will get tenure track positions. Graduate school by itself cannot guarantee you a job. That brings me to my next point.

4. Have a Plan B. There is always a possibility that you will not be able to find a job in the field that you studied. In certain professions (like medicine or engineering), the chance of this is low, so it might be okay not to spend time thinking about a back-up plan. But if you are studying an academic subject such as science or humanities, then there is a very real possibility that you won’t be able to use your graduate school training. So have a plan B in case it doesn’t work out.

5. Spend time researching careers that interest you and develop the skills needed for them by yourself. Speaking from my personal experience in applied mathematics, many professors have spent their entire lives in the academe and have not held jobs outside of academia. So there is often a discrepancy between what they think is important knowledge for the “real world” and what skills employers actually want you to have (my friends who are graduates of law school can especially attest to this). So it is important to learn a lot of skills on your own. I spent the summer before grad school and the summer before my second year improving my proficiency with C/C++ programming and various software applications. A lot of the technical skills you need to get your foot in the door in industry careers are not taught in the classroom. You have to do a lot of self-study if you want to build your skill set.

6. Graduate school is hard for nearly everyone. It really is. If it were easy, it would not be worth doing. For a small minority of folks, everything in grad school is easy (and among those who claim that it is “easy,” I bet a good chunk of them are faking it). But for most people, it is not easy. If you are in graduate school, you will be very frustrated a lot of the time. But it doesn’t mean that you can’t do it or that you are incompetent; it is challenging even for the smartest people. You just need to be persistent and do your best.

And that’s what I have to say about graduate school.

Leave a Comment

Filed under Links, Serious

Tháng tư, xôn xao nhớ hoa dầu…

Trên FB có bạn nào nhớ hoa sưa của Hà nội, khiến tự nhiên mình nghĩ đến cây hoa dầu của Sài Gòn. Hoa dầu, đã bao lâu rồi không thấy?

Đường Sương Nguyệt Ánh là một trong những con đường mình ưa thích nhất ở Sài Gòn. Giữa lòng thành phố nhộn nhịp này, dễ mấy khi tìm được con đường với hai hàng cây thẳng tắp, cao lừng lững như vậy? Trưa hè oi bức, từ đường CMT8 đông đúc, rẽ vào Sương Nguyệt Ánh, ngẩn ngơ tưởng mình đi lạc vào đâu. Những tán cây to xòe rộng đan xen vào nhau khiế ncon đường dịu hẳn, nắng chỉ  còn là những mảng tròn xoe như những cái mâm, lốm đốm trên mặt đường. Và trời ơi, hoa dầu! Đến tháng năm đầu hè (ve có kêu rả rích không thì không biết), những cánh hoa dầu thi nhau rụng, xoay tít trên không như mê mải múa một điệu múa cuối cùng. Lần đầu tiên đọc The Thorn Birds, mình đã nghĩ đến những cánh hoa dầu này cũng tương tự loài chim kia, rời cành đúng một lần và chỉ được múa đúng một lần. Có cái gì đầy mơ mộng và kỳ diệu, khi người ta đi trên một con đường giữa lúc hoa dầu rơi. Cây dầu bình thường không ai biết, không ai hay, chỉ đến mùa dầu rụng mới kiêu hãnh khi bao nhiêu người ngơ ngẩn và xuýt xoa.

Mình biết đến con đường này, ngoài việc vì ở góc SNA – CMT8 có quán nước mía ngon nổi tiếng :) , đơn giản còn là vì trường tiểu học của mình nằm đây. Những ngày đầu hè, ngoài việc nhặt cánh phượng xếp thành hình bươm bướm ép khô đầy vở, hếch mũi với bạn bè “của tao đẹp hơn của mày!”, không thể thiếu được những lần vun cánh dầu rơi, đợi gió nổi lên và tung hết lên trời, hy vọng có thể tự tay tái tạo lại điệu vũ diệu kỳ. Có cái gì vừa mỏng manh dịu dàng, vừa mạnh mẽ trên hai cánh chuồn ấy, cứ khiến người ta phải dừng lại, dõi theo cánh hoa rơi nghiêng, nương theo gió, lãng đãng đậu lại trên vai, trên tóc, hay rồi lại lặng lẽ đáp xuống mặt đường. Những ngày có hoa dầu là những ngày trò nhảy dây bớt phần hấp dẫn, đám con gái đi lòng vòng, mắt dán xuống đất, cố tìm một cánh hoa dầu đẹp nhất đủ làm bạn bè ganh tị. Sáng sớm đến trường, sao có thể quên hai bên đường ngập xác dầu, bước chân sáo và tiếng í ới gọi bạn quyện vào tiếng vỡ vụn của những cánh hoa khô.

Ngày xưa, có màn ép lá cây thuộc bài vào tập để không cần học mà vẫn thuộc bài. Mình đã bí mật tin rằng, nếu mình tìm được hoa dầu 3 cánh đẹp hoàn hảo, mình sẽ là người may mắn nhất trên đời. Suốt những năm tiểu học ấy, hoa dầu 3 cánh chưa bao giờ tìm thấy :-) . Những lần sau đi lai trên con đường xưa, mỗi ngày lại thấy nhiều nhà cửa, hàng quán lộng lẫy hơn, xe cộ tấp nập hơn, không thể không nhớ lại một-số-năm-về-trước, mình mặc đồng phục nhảy lò cò đợi bố đến đón về, đã mộng mơ đến cảnh nằm trên một thảm hoa dầu giữa con đường xanh mướt ấy.

 

- Tháng tư, một ngày bận rộn, trong lúc đợi laundry và nhớ SG :-)

p.s: Mình nhớ có một tấm hình chụp mấy chị em trước dinh Thống Nhất. Chuyến đi lần ấy mình đã quên sạch xe tăng, tướng tá, máy bay. Chỉ còn nhớ lại những cánh hoa dầu trên thảm cỏ ở dinh, và bịch xá xị Chương Dương ngon quá xá :-) . Tiếc là không lưu hình lại trong máy mình hehe.

Leave a Comment

Filed under Jabbers

Đã, không, đang, và sẽ.

-          Tại sao ngày xưa anh ngừng yêu em?

-          Vậy tại sao em thích màu hồng chứ không còn là màu tím? Tại sao em đổi từ bánh táo thành bánh tiramisu?

-          Anh đừng vớ vẩn, hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Anh đã thôi yêu em như thế nào? Đột nhiên anh thấy em xấu xí trong khi anh thích những cô gái nóng bỏng ư? Hay là số đo 3 vòng của em không còn là tiêu chuẩn của anh nữa? Hay anh ghét em lúc đó hay đi bán than theo từng tấn? Hay là anh chê em trẻ con? Hay là lúc cưa em anh xạo là anh thích món ăn em làm trong khi thật sự thì ngấy hết cả lên?

-          Em chẳng khác gì cả, liến thoắng suốt ngày, từ một chủ đề có thể đi sang một chủ đề khác. Anh chia tay em không có nghĩa là anh lừa dối em lúc đầu. Anh đã thích hình ảnh của em trong những lần đầu mình gặp, ở quán cà phê mùa hè năm ấy. Nói chung là anh cũng không cần làm em tự cao tự đại bằng cách khen em, nhưng đại khái là không hiểu từ khi nào, anh tỉnh dậy buổi sáng và cảm thấy có điều gì không ổn trong mối quan hệ của chúng ta… Anh vẫn enjoy những giờ phút bên em, nhưng anh không biết đó là những thứ exclusive cho tình yêu, hay là anh cũng có thể có những điều ấy ngay cả khi anh và em chỉ là bạn. Đương nhiên anh không nói về cái khoản kia…

-          Rồi anh làm gì?

-          Anh suy nghĩ về việc anh yêu em hay thật sự anh và em cốt lõi chỉ là hai người bạn. Anh không chắc. Anh thích em, nhưng có lẽ là chưa đủ để yêu. Và anh vẫn suy nghĩ về điều đó…

-          Tại sao anh không giải quyết mọi chuyển ổn thỏa với em rồi hẵng quen cô gái ấy?

-          Anh biết, anh biết, đó là điều anh vẫn còn áy náy và ân hận đến giờ. Nhưng cô ấy bước vào đời anh chứ có phải anh đi tìm cô ấy đâu? Cô ấy xuất hiện đột ngột làm anh không kịp chuẩn bị, và anh thì tinh thần đã lung lay trong chuyện với em. Những lý do cô ấy đưa ra để gặp anh thì cũng có phần chính đáng, em bảo anh từ chối làm sao??

-          Bọn đàn ông các anh, nói thế mà cũng nói cho được.

-          Thế lúc ấy em hận anh lắm không?

-          Không, em không hận anh. Em đã yêu anh mà, làm sao xoay từ yêu thành hận như thế được. Em thao thức ban đêm, chỉ nghĩ một điều là, tại sao, tại sao, tại sao, mình đã làm gì sai? Hay em không có chất-liệu-bạn-gái? Hay sâu thẳm trong tim thì em là đồng tính nữ mà không biết? Hết trách móc bản thân mình thì em trách móc anh. Tại sao anh nỡ đối xử với em như vậy? Sao không thành thật với em? Anh đã nói là sẽ yêu em kia mà…

-          Anh xin lỗi, anh thật sự xin lỗi.

-          Em đã nghĩ ra đủ cách. Hay là em tấn công anh lại từ đầu, biến thành một con người mới và quyết chí giành lại anh? Hay là em dung thủ đoạn để cô gái kia hiểu lầm anh mà tránh xa? Hay em đến khóc với mẹ anh – đấy, mẹ anh ngày xưa chả quá thương em là gì. Em nghĩ ra đủ trò – anh biết trí tưởng tượng của em phong phú đến đâu rồi đấy. Rồi em nghĩ hay là làm anh bỉ mặt, khóc lóc và trách anh ngay nơi công cộng. Nhưng em chúa ghét mấy trò yêu đương cầu hôn lùm xùm 10 nghìn bông hoa trên mạng, giờ chả nhẽ lại làm trò đó, không khéo ai quay phim lại tung lên mạng thì nghìn đời không hết xấu hổ…

-          Mất bao lâu thì em hết yêu anh?

-          Ai lại đi cân đong đo đếm thế bao giờ. Có trời mà biết được. Em chỉ từ từ nhận ra rằng, giữa em và anh quả có những điều không hợp, mà khi yêu em vì yêu nên bỏ qua. Lúc không còn yêu thì mới suy nghĩ lại. Có những điều nhỏ nhặt không đáng nói, nhưng có những điểm lớn lao, quan trọng, mà về lâu dài chắc chúng ta thành cãi nhau mất. Rồi em nghĩ, ngoài bố mẹ ra, trên đời này em phải tự yêu lấy bản thân mình. Chỉ có bố mẹ yêu em vô điều kiện thôi anh ạ, ngoài ra mình mà không thương mình thì còn ai thương nữa. Em không hẳn là tin vào định mệnh, nhưng em tin là nếu anh và em thực sự là của nhau, em sẽ quyết chí giành anh lại, và anh sẽ nhận ra cô gái ấy không phải là người anh tìm kiếm. Nhưng qua thời gian thì em thấy em vẫn sống khỏe khi không có anh… và anh cũng thế, phải không?

-          Em nói cứ như anh là người ác lắm.

-          Không, em nói thật mà. Mình gặp cả nghìn người trên đời, chỉ hẹn hò được một phần rất rất nhỏ trong đó. Rồi chỉ yêu một phần rất bé trong số những người mình hẹn hò. Cho nên cái xác suất chúng ta gặp người không phải dành cho mình là rất cao.

-          Em đúng là dân khoa học nói chuyện như làm toán. Em sống mà cảnh giác thế thì em sẽ bị cướp mất rất nhiều khoảnh khắc nhiệm màu trong cuộc sống và trong tình yêu.

-          Em cũng sợ điều đó chứ. Nhưng em có phải là cái máy đâu. Em vẫn yêu mà, nhưng em chỉ hiểu ra rằng ngày hôm nay em yêu một người, nhưng một thời gian sau tình cảm ấy có thể sẽ không còn nữa. Vì nhiều lý do, ai biết được vì sao? Em định nghĩa, giải thích và viết được phương trình chính xác cho tình yêu thì em ngồi đây nói chuyện với anh làm gì? Em cũng hiểu rằng, chia tay không có nghĩa là ngày xưa chưa từng yêu. Tình cảm đó chỉ chuyển hóa thành một thứ tình cảm khác mà thôi. Và nếu đã chia tay, thì đương nhiên người ta buồn. Không buồn thì có nghĩa đã chưa hề yêu. Nhưng em không bi lụy suốt ngày này sang tháng khác. Em buồn, nhưng không để ảnh hưởng đến những việc khác. Và em cố gắng không mất niềm tin vào cuộc sống và vào tình yêu. Đại khái là như thế, nói nữa anh lại cười em.

-          Nếu em trở lại ngày xưa, em có nhận lời yêu anh không? Em có làm gì khác đi không?

-          Nếu anh trở lại ngày xưa, anh có cầm cưa đi cưa em không?

-          Có, anh nghĩ là có.

-          Thế nghĩa là anh biết một ngày nọ sẽ không còn yêu em, mà vẫn yêu à! Anh thật là… :-) . Em thì không biết được. Có lẽ em sẽ kéo dài thời gian tìm hiểu anh thêm một tí. Biết đâu khi kéo dài ra như vậy, em và anh sẽ nhận ra rằng chúng ta chỉ thật sự hạnh phúc nếu là bạn. Và chúng ta đã không bao giờ yêu nhau. Anh đã không bao giờ lừa dối em. Em đã không phải thao thức hết bao nhiêu là đêm. Và bao nhiêu điều khác đã không xảy ra.

-          Nhưng như vậy, có thể anh hoặc em hoặc cả hai, đã thắc mắc là không biết sẽ thế nào nếu mình yêu cô ấy/ anh ấy, đúng không?

-          Vâng, đúng :-) .

-           ….. :-) .

 

Leave a Comment

Filed under Reads/ Writes

VI. Bé ngoan, bé không ngoan.

Hai cô gái ngồi đối diện nhau ở bàn tít trong góc quán café quen thuộc. Trúc bảo góc này kín đáo nói chuyện không bị ai nghe lén. Quyên bĩu môi “Chỉ tại mày muốn địa anh tiếp viên kia thì có, chứ không sao lại đeo kính mát trong nhà? Tao còn lạ quái gì!”

-          Mày có biết bi kịch của cuộc đời là gì không Trúc?

-          ????

-          Là trên đời, người ta hoặc không biết mình muốn gì, hoặc cứ hay thèm thuồng những thứ rõ mười mươi không phải dành cho họ. Người ta hoang mang và mắc kẹt trong đó, rút cục chỉ tự làm khổ mình thôi. Đấy, bi kịch chưa!

-          Điên hả? Mày bị viêm bột ngọt à?

-          Mày có bao giờ tự hỏi tại sao bad boys lại hay thích good girls không? Mà gái ngoan cũng lại hay xuôi tai theo lời trai không ngoan. Cũng có khi trai ngoan thích gái ngoan, nhưng hoặc là gái ngoan đỏng đảnh, hoặc là trai ngoan quá khù khờ, mà gái ngoan vẫn không yêu trai ngoan. (Rút bút máy vẽ hí hoáy lên khăn giấy) Trong khi đó, giữa gái ngoan và trai không ngoan là một mối quan hệ hai chiều, nhưng cần chú ý là mũi tên từ phía trai không ngoan là mũi tên có độ bền vững kém, như kiểu cầu xây bị ăn bớt xi măng ấy, và đồng thời còn nhiều mũi tên chĩa ra những chỗ khác, nên mối quan hệ này mang tính bền vững nhất thời thôi.

Chú thích: Mô hình vẽ ra chỉ mang tính minh họa, chưa qua kiểm nghiệm, và chưa bao gồm nhiều mối quan hệ. Ví dụ: giữa 4 nhóm chính và các nhân vật khác, hoặc giữa trai ngoan và gái không ngoan. Chắc Quyên không muốn làm các bạn nhức đầu và không muốn gây tranh cãi :D

-          Thì tại vì trai không ngoan và gái không ngoan gặp nhau chỉ để lăn xả vào nhau thôi, cứ cuốn đi như thế, hoặc là hai đứa đều biết tỏng ngón nghề nhau quá rồi, yêu thế cóc nào được? Nhưng nói như mày, cứ rượt đuổi nhau lòng vòng không ai ổn định được thì thế giới này tuyệt chủng à?

-          À không, đó là trạng thái ban đầu. Sau đó, một phần của population sẽ có những biến chuyển. Trai không ngoan sẽ ngoan dần lên, hoặc gái ngoan nhận ra rằng trai ngoan cũng không khù khờ đến vậy. Đó là phần tiến được đến trạng thái vững bền. Trạng thái vững bền này, cần nhớ, chưa phải là vĩnh cửu, mà còn phải chịu sự tác động của thời gian, môi trường bên ngoài, và đương nhiên là những thay đổi dần dần của bên trong…

-          Mày uống sinh tố hay đang uống vodka mà lảm nhảm vậy? Mà tại sao lại nói đến chuyện này?

-          Tao không rõ giữa tao và Mark bây giờ là gì nữa mày ạ. Bọn tao chia tay gọn gàng sạch sẽ lắm, bây giờ anh ta ở gần thế này, vẫn rủ nhau đi ăn nhậu chơi bời, đọc sách bát phố. Tao cũng không biết anh ấy có rơi-vào-tao lần nữa không?

-          Sướng thế, anh chàng vừa ưa nhìn, không hút thuốc, không gái gú bậy bạ, công ăn việc làm ổn định, lại còn cao, tha hồ cải thiện nòi giống!

-          Khỉ, sao mày nói y như mẹ tao vậy… Nhưng nếu yêu được, ngày xưa bọn tao chia tay làm gì. Tao không mê mị anh ta như ngày xưa tao say Quân. Mà cái ông Quân kia, mình đã biết rõ mười mươi là trai không ngoan mới đau chứ!

-          Hay là mày lên facebook bỏ một đống hình thật là hot vào, õng ẹo đưa đẩy vào để ông ấy bắt đầu thấy tiếc? Theo tình tình trốn, trốn tình tình theo mà lị. Biết đâu mày làm cao thì ông ta lại tò tò chạy lại!

-          Ừ, cũng có người bảo tao thế. Đó cũng là cách thứ nhất để thu hút con trai, kiêu một tí, bí ẩn một tí, bất cần một tí. Mình không cần người ta thì tự dưng người ta xoay ra cần mình. Nhưng mà cách ấy chỉ áp dụng được khi người ta còn quan tâm thôi, chứ người ta không còn tí quan tâm nào thì cũng thật vô ích. Nhưng có những người không làm như vậy được, thì người ta chỉ có một lựa chọn là trở thành cô gái dịu dàng, luôn ở đó khi cần, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng chia sẻ, động viên, nâng đỡ, góp ý, thương yêu. Kiểu như không phải hoa đắt tiền mà chỉ là hoa cúc trong góc gian hàng, nhưng vận may đến thì có khi người ta lại nhận ra hoa cúc đẹp hơn hoa hồng, hoa tulips….

-          Vậy mày là bông nào?

-          Chắc tao bị lai giống giữa hai loại. Tại tao khờ hay tại phụ nữ đều suy nghĩ quá phức tạp và rắc rối?

-          Mày nói tao nghe, mày còn muốn quay lại với Quân không?

-          Cái đầu bảo không, nhưng nghĩ đến những trò tán tỉnh dẻo như kẹo kéo, ngọt như mía lùi của ông ấy thì khó mà không xiêu lòng lắm mày ạ. Kim cương còn tan ra nước ấy. Tao cũng chẳng hiểu nổi mình nữa.

-          Thế thì mày đúng là đang ở trong cái bi kịch cuộc đời của mày rồi em ạ. Cố mà đi tìm lối ra đi. Đời còn dài, trai còn nhiều cơ mà!

Quyên kết thúc buổi tán nhảm bằng cách gõ chiếc muỗng nhè nhẹ theo nhịp nhạc, rên ư ử “Đừng có lo, tao sẽ tìm được người như mày mà… ư ư… Tao cũng mong những điều tốt đẹp nhất cho mày….” mặc cho anh chàng tiếp viên đẹp trai đi ngang trố mắt nhìn.

Ngày mai, cô sẽ gặp Quốc.

===============================

Những phần trước:

V. Ngóng trông & khao khát

IV. Một người ngoài cuộc

III. Mark(2)

II. Mark

I. Quyên

1 Comment

Filed under Reads/ Writes

V. Ngóng trông & khao khát.

...tự nhiên món gỏi gà ưa thích cũng không còn hấp dẫn...

Quyên tỉnh dậy lúc mười giờ vì tiếng dao thớt lạch cạch dưới nhà. Có mùi gừng, hành, gà, rau răm…. Mẹ hẳn là đang làm cháo gà và gỏi gà xé phay. Cô phóng xuống giường, rửa mặt và buộc tóc nhổng cao, chạy như bay xuống nhà theo tiếng gọi của cái dạ dày đang kêu réo.

-          Mẹ, khi nào thì ăn được, con đói quá!

-          Lát nữa, đói thì ăn tạm gói xôi mẹ mua trên bàn đi. Hôm qua con đi chơi về khuya phải không?

-          Ơ sao mẹ biết?

-          Cô Ba nói cho mẹ nghe. Đi chơi khuya về nhớ quàng khăn kẻo cảm lạnh con ạ. Con đi chơi với ai?

-          À con đi với anh Mark ấy mà, anh ta định ít năm nữa mở quán bar nhạc sống nên rủ con đi nghiên cứu thị trường. Mà con có về trễ lắm đâu!

-          Mẹ có nói gì đâu, cuối tuần cứ đi chơi nhiều vào con ạ, phải gặp gỡ người này người kia thật nhiều vào!

Quyên phì cười tí nữa là sặc ly cà phê đang uống dở. Cô đang sợ bị mắng vì đi chơi đêm mà quên mất mẹ cô rất khuyến khích con gái mình đi chơi, đặc biệt nếu cô đi chung với cánh đàn ông. Mẹ cô, cũng như rất nhiều bà mẹ khác, đang ở trong giai đoạn sợ con gái mình ế chỏng chơ không ai thèm rước.  Chẳng thế mà Mark đã mấy lần lúng ta lúng túng khi mẹ cô hớn hở không cần che giấu mỗi lần thấy anh đưa cô về. Ôi các bà mẹ. Nhầm, ôi các bà mẹ của những đứa con gái đã qua 20 tuổi và vẫn phởn phơ chưa có người yêu.

-          Mà con với nó có tiến tới không? Cái thằng ấy mẹ thấy được lắm con ạ, đi làm ổn định, không ngại văn hóa Việt Nam mình, không hút thuốc rượu chè. Nó cao to thế kia thì lại còn cải thiện được nòi giống!

-          Trời ơi, mẹ! Con với anh ta là chuyện cũ rồi, không yêu được đâu! Bọn con là bạn thân thôi, mà mẹ đừng có hớn hở ra mặt nắm tay nắm chân vồn vã mỗi lần anh ấy ghé nhà, con ngại lắm.

-          Thì mẹ nói thế. Không phải thằng đó thì con cũng phải đi tìm thằng nào khác đi chứ. Bạn mới, bạn cũ. Lục tìm trong danh sách, email liên lạc lại bạn bè ngày xưa xem nào. Con đã hai mươi tư tuổi rồi…

-          … Mà không chịu tìm người yêu thì hỏng, sau này cá tươi bị người ta lấy hết, chợ chiều chỉ còn cá ươn thôi phải không mẹ? Con nhớ rồi nhớ rồi, mẹ cứ bình tĩnh ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh rồi từ từ con sẽ tìm người yêu cho mẹ vui.

-          Đấy mẹ nói mãi mà con không nghe, con gái sắp thành quá lứa lỡ thì mà nói thì cứ nghênh nghênh ngáo ngáo, con trai nào nó thèm yêu thèm thương. Mẹ biết mẹ già rồi mẹ cổ hủ rồi, không ai thèm nghe nữa, con không chịu tập trung tìm người yêu thì mai mốt làm sao lấy chồng có con cho mẹ bồng được cháu…

Quyên méo mặt, hoảng hốt nhìn bố cô cầu cứu, lúng búng một câu gì đó rồi ôm ly cà phê và đĩa xôi bay lên phòng trong nụ cười cố giấu của bố. Khổ thật, suốt những năm cấp 2 và 3, mẹ cô nghiêm khắc nổi tiếng. Con trai gọi điện tới nhà là sẽ trả lời những câu hỏi gần như thành mẫu “Cháu tên gì? Học lớp nào? Nhà ở đâu? Có cùng lớp với Quyên không? Nói chuyện ngắn thôi nhé, hai phút thôi để bạn còn học!!” Ngay cả những năm cấp 3 cô cũng được kèm cặp rất sát sườn, không được đi chơi, lâu lâu đi chơi thì không được về sau 9h tối, có bất kỳ dấu hiệu nào là mẹ cô bật đèn đỏ ngay lập tức. Thế mà từ lúc Quyên đi du học, mẹ cô đột ngột thay đổi 180 độ, canh cánh nỗi lo con gái mình ế chồng. Lần đầu tiên cô về thăm nhà, mải đi chơi với đám bạn, nhìn lại đồng hồ thì đã 9h kém. Cô ngạc nhiên sao mẹ chưa gọi mình, điện về nhà thì nghe giọng mẹ đầy hưng phấn “Đi nữa đi con ạ, không sao, về cứ tự mở cửa nhé, mà cái thằng nó đến chở con trông sáng sủa quá nhỉ??” Thế là cô mới ngã ngửa ra, hiểu được nguyên nhân sự việc cô được xổ lồng. Hôm khác, bạn cũ rủ đi thăm cô giáo cấp 1, mẹ Quyên cầm tay cô dắt ra tậ cổng, niềm nở hỏi thăm bạn cô và còn thoòng thêm một câu: “Con chở em nó đi nhớ che nắng cho em nó nhé!” Báo hại anh bạn cô chỉ biết lúng túng gãi đầu “Dạ, Quyên bằng tuổi cháu mà bác!” trong khi cô mặt đỏ hết lên không phải vì mắc cỡ mà vì cố nín cười. Tính cô không thích chia sẻ những chuyện tình cảm này, chưa yêu ai chắc chắn thỉ chẳng bao giờ nhắc đến, giới thiệu làm gì cho phiền phức. Thông thường Quyên chỉ cười hì hì nói tránh đi cho mẹ đỡ lo, nhưng đến lúc mẹ cô giở chiêu bài tình cảm, tủi thân ra thì cô không biết làm sao, chỉ mong bố cô đỡ đạn giùm. Hai câu “Cố ý trồng hoa hoa ủ rũ. Vô tình bón liễu liễu xanh um” hay thế, ý nghĩa thế mà cô nhai đi nhai lại mãi mẹ cô vẫn không chấp nhận. Duyên với chả số, nó chưa đến thì biết làm thế quái nào! Cô có đẻ được nó ra đâu cơ chứ!

Quyên nghe tiếng mẹ gióng giả gọi cô xuống ăn trưa. Tự nhiên món gỏi gà ưa thích cũng không còn hấp dẫn nữa. Cô rón rén xuống, lén nhìn sang bố để dò xem mẹ đang tâm trạng đến mức nào. Gương mặt bố chẳng toát lên điều gì, có chăng là miệng hơi rung nhè nhẹ. Đặt mông xuống ghế chưa kịp ấm chỗ thì mẹ tươi tỉnh chìa ra một mẩu giấy: Quốc,  01682383xxx.

-          Đây là con trai một người bạn ngày xưa làm ăn cùng mẹ. Gia đình khá giả, hơn con 2 tuổi, sắp đi học cao học, đang làm cái công ty tín dụng gì ấy.

-          …

-          Mẹ đã hẹn rồi, chiều thứ 6 sắp đến này con sẽ gặp nó ở Givral, 7h tối. Muốn đổi địa điểm thời gian thì liên lạc lại với nó nhưng nội trong tuần này con phải gặp nó cho mẹ. Hai bố con ăn đi!

-          ???!!!!!

======================

Những phần trước:

I. Quyên

II. Mark

III. Mark(2)

IV. Một người ngoài cuộc

Leave a Comment

Filed under Reads/ Writes

-

…Is it because it’s true

That ignorance is bliss?…

Leave a Comment

Filed under Links, N